Tam Thức Duyên Cảnh Quảng Hiệp

《三識緣境廣狹》 sān shí yuán jìng guǎng xiá

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cảnh(đối tượng) mà 3 thức thứ 8, thứ 7 và thứ 6 duyên theo có rộng, hẹp khác nhau. Tức là:
1. Cảnh của thức thứ 8 duyên theo rộng nhất: Thức thứ 8 là thức căn bản, là chỗ nương của cả nhiễm lẫn tịnh, có năng lực biến hiện ra 3 cảnh là Chủng Tử, căn thân và Khí Thế Gian, cho nên cảnh duyên là rộng nhất.
2. Cảnh của thức thứ 7 duyên theo hẹp nhất: Thức thứ 7 không có Thể Tướng riêng, chỉ nương vào thức thứ 8 làm nhân để Sinh Khởi, lại duyên theo Kiến Phần của thức thứ 8 làm Tướng phần của mình, vì thế cảnh duyên của thức này là hẹp nhất.
3. Cảnh của thức thứ 6 duyên theo rộng vừa: Thức thứ 6 có khả Năng Duyên theo tất cả cảnh của 3 tính thiện, Bất Thiện, vô kí..., có năng lực Phân Biệt tất cả pháp trần như sắc, tâm..., vì thế nên cảnh duyên hơi rộng. [X. Tông Kính Lục Q. 36.; luận Du Già sư địa Q. 51.].

Tam Thức Duyên Cảnh Quảng Hiệp. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/tam-thuc-duyen-canh-quang-hiep. Truy cập 06/04/2026.