Tâm Khí

《心器》 xīn qì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho Tâm Thức hữu tình, vì Tâm Thức có năng lực tích góp, chứa đựng tất cả các pháp giống như vật (khí) dùng để chứa đựng, nên gọi là Tâm Khí. Tâm Thức bao nhiếp hết thảy Hiện Tượng tinh thần của con người, có công Năng Duyên lự, dung nạp, chứa góp các pháp, tự tính của nó vốn thanh tịnh, mà trong Kinh Điển Phật phần nhiều gọi là Như Lai Tạng, Chân Như, còn Tông Pháp tướng thì gọi nó là A Lại Da Thức.