Tâm Diệt Bất Diệt Luận
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Luận về tâm diệt hay không diệt. Tức sự tranh luận giữa Tín Đồ Phật giáo và Tín Đồ các Tông Giáo khác về vấn đề sau khi chết, tâm thần(Linh Hồn) còn hay mất, diễn ra vào thời Nam Bắc Triều của Trung Quốc. Trong luận Sa Môn bất kính vương giả của ngài Tuệ viễn đời Đông Tấn, có nêu lên thuyết Hình tận thần bất diệt (Thể xác chết nhưng tinh thần không mất). Luận Lí hoặc của Mâu Tử cũng chủ trương Tinh thần không diệt. Đến đầu thời Lưu Tống, học trò của ngài Tuệ viễn là Cư Sĩ Tông bỉnh (375-443) soạn Luận Minh Phật, trong đó, nói rõ về tinh thần bất diệt, nhưng Tuệ lâm ở Trị thành lại soạn Luận Bạch hắc để bài bác thuyết này, từ đó đã dẫn đến cuộc tranh luận kéo dài suốt thời Nam Tề, trong đó, nổi tiếng nhất là Phạm chẩn với tác phẩm Thần diệt luận đã gây ra cuộc luận chiến rất kịch liệt. [X. Hoằng Minh Tập Q. 2.,3,4,5; Quảng Hoằng Minh Tập Q. 22.; Chi Na Nho Phật Đạo Tam Giáo sử luận (Cửu bảo điền lượng viễn); Hán Ngụy Lưỡng Tấn Nam Bắc Triều Phật giáo sử (Thang Dụng Đồng)]. (xt. Thần Diệt Bất Diệt Luận Tranh).