Tâm Chú

《心咒》 xīn zhòu

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Tâm Chú. Chỉ cho Nhất Tự Chú(thần chú một chữ) trong 3 loại thần chú(Đại chú, Tiểu chú và Nhất Tự Chú) của chư Phật. Nhất Tự Chú cũng gọi là Tâm Chú. Tâm nghĩa là tinh yếu chân thực, đồng nghĩa với chữ Tâm trong Tâm kinh.
II. Tâm Chú. Từ gọi chung các Đà La Ni. Đà La Ni là pháp tối thắng trong tâm Như Lai, cho nên gọi là Tâm Chú. Kinh Lăng nghiêm quyển 7 (Đại 19, 133 thượng) ghi: Đức Phật phóng hào quang từ trên đỉnh đầu, ngồi tòa sen báu mà nói Tâm Chú.