Tam Bộ Kinh

《三部經》 sān bù jīng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Sambukyō: tên gọi ba bộ kinh có cùng chung nhất với nhau về nghĩa lý, được rút ra từ trong Kinh Điển. Tiêu biểu nhất là ba bộ Pháp Hoa, gồm Vô Lượng Nghĩa Kinh (), Pháp Hoa Kinh () và Quán Phổ Hiền Kinh (). Ở Nhật ngoài ba bộ này ra còn có ba bộ Trấn Hộ Quốc Gia, được gọi là Hộ Quốc Tam Bộ Kinh (), gồm Pháp Hoa Kinh, Nhân Vương Bát Nhã Kinh (), và Kim Cang Minh Kinh (). Thêm vào đó còn có ba bộ Đại Nhật gồm Đại Nhật Kinh (), Kim Cang Đảnh Kinh ()Tất Địa Kinh (); ba bộ Di Lặc gồm Di Lặc Thượng Sanh Kinh (), Di Lặc Hạ Sanh Kinh (), và Di Lặc Thành Phật Kinh (), v.v. Trong bộ Tuyển Trạch Bổn Nguyện Niệm Phật Tập () của Pháp Nhiên, lần đầu tiên dùng đến tên gọi Tịnh Độ Tam Bộ Kinh (), gồm Vô Lượng Thọ Kinh (), Quán Vô Lượng Thọ Kinh (), và A Di Đà Kinh ().