Tác Phật

《作佛》 zuò fú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Làm Phật, tức Thành Phật. Nghĩa là Bồ Tát trừ diệt tận gốc các Vô Minh Phiền Não, mở ra trí giác ngộ chân thực. Phổ thông cho rằng Thanh Văn, Duyên Giác không thể Thành Phật, nhưng kinh Pháp hoa thì đã nói rõ Nhị ThừaBồ Tát, về Bản Chất, không khác gì nhau, cho nên chủ trươngThanh văn, Duyên Giác cũng được Thành Phật, gọi là Nhị Thừa Tác Phật. [X. phẩm Thí Dụ Kinh Pháp hoa]. (xt. Thành Phật).