Súc Sinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạn: Tiryaĩc. Pàli: Tiracchana. Hán âm: Để lật xa. Cũng gọi Bàng Sinh, Hoạnh sinh, Súc Sinh Đạo, Bàng Sinh thú. Chỉ chung cho các loài Động Vật như chim, cá, muông thú, côn trùng... là 1 trong 3 Ác Đạo, 1 trong 6 đường, 1 trong 5 đường. Theo kinh Chính Pháp Niệm Xứ quyển 18 thì Súc Sinh tổng cộngcó tới34 ức loại, về tướng mạo, màu sắc, cách ăn uống, sinh sống... đều khác nhau. Luận Đại trí độ quyển 30 cho rằng, căn cứ vào chỗ ở của Súc Sinh có thể chia làm 3 loại: Bay trên không, đi trên đất và bơi dưới nước. Nếu căn cứ vào ngày, đêm thì có thể chia làm 3 loại: Loài đi lúc ban ngày, loài đi lúc ban đêm và loài đi cả ban ngày lẫn ban đêm. Còn theo luận Đại tì Bà Sa quyển 120 và luận Câu xá quyển 8 thì Súc Sinh và loài người đều có 4 cách sinh: Sinh từ bào thai, từ trong trứng, sinh ở chỗ ẩm ướt và tự nhiên hóa sinh. Còn thọ mệnh của Súc Sinh thì hoặc 1 ngày 1 đêm, hoặc như Long Vương... thọ 1 trung kiếp, mỗi loài mỗi khác. [X. luận Đại tì bà saQ. 172.; luận Lập thế a tì đàm Q. 7.; luận Câu xá Q. 11.; luận Tạp a tì đàm tâm Q. 8.; Đại Thừa Nghĩa Chương Q. 8., phần đầu].