Sinh Tô Sát Nhân

《生酥殺人》 shēng sū shā rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Ngài Trí Khải tông Thiên thai chia giáo pháp của đức Phật nói trong 1 đời làm 5 thời: Hoa nghiêm, Lộc Uyển, Phương Đẳng, Bát Nhã, Pháp hoa Niết Bàn và phối hợp 5 thời này với 5 vị: Sữa, lạc, sinh tô, thục tô và Đề Hồ. Trong đó, vị sinh tô phối hợp với thời Phương Đẳng, tức sinh tô được ví dụ như giáo pháp Phương Đẳng Đại Thừa. Nghĩa là trong các kiếp Quá Khứ đã từng được nghe giáo nghĩa Đại Thừa, ví như bị trúng độc; nay lại được nghe những giáo pháp Phật đã nói ngày trước mà tỉnh ngộ, ví dụ chất độc phát sinh Tác Dụng, đến nỗi chết người. Tức là các vị Bồ Tát của thời Phương Đẳng, nghe giáo pháp Đại Thừa mà thấy được tính Phật, tất cả Phiền Não kết hoặc trong vô lượng kiếp bỗng nhiên dứt hết, vào Đại Niết Bàn, như người chết đi vừa sống lại (đại tử nhất phiên).