Sinh Manh Xiển Đề
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Sinh Manh Nhất Xiển Đề. Ví dụ người Nhất Xiển Đề (Phạn: Icchantika) là Sinh Manh. Sinh Manh chỉ cho người sinh ra đã mù;Xiển đề chỉ cho kẻ đã dứt hết tất cả căn lành và không thể Thành Phật. Người không tin Phật Pháp, cũng như kẻ Sinh Manh không tin rằng trên thế giannàycòn có ánh sáng, bởi thế Nhất Xiển Đề không thể phát tâm cũng giống như người Sinh Manh không thể chữa lành. Kinh Đại Bát Niết Bàn (bản Bắc) quyển 9 (Đại 12, 660 hạ) nói: Ví như thầy thuốc giỏi, có khả năng chữa trị những người mù, giúp họ thấy được ánh sáng của mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao và tất cả sắc tượng, duy đối với người Sinh Manh thì đành bó tay. Kinh Đại Niết Bàn Đại Thừa này cũng lại như thế, có năng lực vì hàng Thanh Văn Duyên Giác mà mở con mắt tuệ, giúp họ an trú nơi vô lượng vô biên Kinh Điển Đại Thừa. Người chưa phát tâm, dù phạm 4 trọng cấm, 5 tội vô gián, đều khiến họ phát tâm Bồ Đề, chỉ trừ lũ Sinh Manh Nhất Xiển Đề. Pháp Sự Tán quyển hạ của ngài Thiện Đạo nói rằng: Bọn Sinh Manh Xiển Đề vì hủy diệt đốn gíáo mà vĩnh viễn chìm đắm. Tuyển trạch truyền hoằng quyết nghi sao quyển 5 thì đặc biệt gọi kẻ phỉ báng pháp Niệm Phật vãng sinh là Sinh Manh Xiển Đề. [X. kinh ĐạibátNiết bàn Q. 9. (bản Nam); An Lạc Tập Q.thượng].