Sinh Đắc Thiện
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chỉ cho trí tuệ có được cùng 1 lượt khi sinh ra, là 1 trong 4 tuệ. Theo luận Đại tì Bà Sa quyển 42 thì trước tiên Thụ Trì, chuyển đọc 3 tạng 12 phần giáo... mà được trí tuệ, gọi là Sinh đắc tuệ; nương theo tuệ này có thể được tuệ do nghe mà thành, lại theo thứ tự có thể được tuệ do suy tư mà thành và tuệ do tu hành mà thành. Nhưng, Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương quyển 6, phần cuối thì nói (Đại 45, 354 trung): Đối với Ngũ Minh Giáo, Thiện Tâm có được trong giác tuệ kém cỏi gọi là Sinh đắc tuệ. Sau khi nghe pháp, khởi tác ý Sai Biệt, thấy rõ Thiện Tâm, gọi là Văn tuệ. Không thuận theo pháp xuất thế, chẳng phải do công sức Sinh Khởi, tính không rõ ràng, đọc và hiểu văn nghĩa, tự nhiên Phát Khởi, gọi là Sinh đắc tuệ. (xt. Tứ Tuệ).