Sỉ Tiểu Mộ Đại

《耻小慕大》 chǐ xiǎo mù dà

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Hổ thẹn nhỏ, mến chuộng lớn. Nghĩa là khởi tâm hổ thẹn đối với sự nông cạn, yếu kém của Tiểu Thừa giáo mà hâm mộ sự cao siêu, tôn quí của Đại Thừa giáo. Trong 5 thời phán giáo do tông Thiên thai thành lập thì thời Phương Đẳng thứ 3 là thời pháp quở trách sự Thiên Chấp của Tiểu Thừa và khen ngợi sự viên dung của Đại Thừa. Hàng Thanh Văn được nghe thời pháp này liền phát tâm Sỉ Tiểu Mộ Đại. Đây là Lợi Ích của sự quở trách ở thời Phương Đẳng vậy. [X. Pháp hoa kinh văn cú Q. 4.; Pháp Hoa Huyền Nghĩa thích tiêm Q. 10.]. (xt. Đàn Thiên Tích Tiểu).