Si Mị Võng Lượng

《屍魅魍魎》 shī mèi wǎng liǎng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Si mị và Võng lượng đều là tên quỉ thần, yêu quái. PhẩmThí dụ kinh Pháp hoa (Đại9,14 thượng) nói: Nhà ấy đáng sợ, chỗ nào cũng thấy Si Mị Võng Lượng biến hiện. Trong phẩm Đà La Ni hộ trì quốc giới kinh Đại Thừa lí thú Lục Ba La Mật đa quyển 2 và Du Già tập yếu Diệm Khẩu Thí Thực nghi cũng có ghi các tên gọi này. Trong Pháp Hoa Nghĩa Sớ quyển 6, ngài Cát Tạng dẫn Trương bình tử Tây kinh phú giải thích rằng (Đại 34, 535 trung): Thần ở trong núi là Si, mang hình cọp (hổ); thần ở trong nhà là Mị, mang hình người, đầu heo (lợn), có đuôi; còn loài yêu quái ở trong gỗ đá thì là Võng lượng. Xuân thu quyển 10 thì giải thích: Si là thần núi, hình thú; Mị là quái vật; Võng lượng là thần nước. Thực ra, Si Mị Võng Lượng là tên của quỉ thần chỉ thấy trong các sách vở của Trung Quốc đời xưa, Kinh Điển Phật giáo chỉ mượn dùng mà thôi. Trong kinh Pháp hoa bản tiếng Phạm hoàn toàn không có nguyên ngữ tương đương của Si Mị Võng Lượng. [X. kinh Đại Bát Nhã Q. 501., 540; kinh Đại Thừa lí thú Lục Ba La Mật đa Q. 1.; kinh An trạch thầnchú; kinh Thí ngã quỉ cam lộ vị đại Đà La Ni; kinh Quán đính Q. 12.; luận Thuận chính lí Q. 12., 67; Trị thiền định Bí Yếu pháp Q.hạ; Pháp Hoa Văn Cú Kí Q. 6., hạ; Pháp Hoa Huyền Tán Q. 6., phần đầu; Tuệ lâm Âm Nghĩa Q. 27.; Hi Lân Âm Nghĩa Q. 1.].

Si Mị Võng Lượng. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/si-mi-vong-luong. Truy cập 07/04/2026.