Sao Kinh

《抄經》 chāo jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Biệt kinh sao, Sao bản, Biệt sao Kinh Điển. Trích lấy chương phẩm trong 1 bộ kinh nào đó, rồi sắp xếp lại trước sau, tạo thành 1 kinh riêng, gọi là Sao Kinh. Sao Kinh khác với Sao Dịch Kinh nhưng rất dễ lẫn lộn. Sao Dịch Kinh là kinh trích ra từ bộ kinh lớn bằng tiếng Phạm, được Phiên Dịch lại và lưu hành riêng, thuộc về loại trùng dịch bản. Phương thức sao dịch đã có từ xưa, nhưng ban đầu người dịch không có ý cắt đoạn văn kinh để tạo thành 1 Bản Kinh riêng mà là vì nhận thấy dịch toàn bộ là khó nên người xưa trích lấy nghĩa cốt yếu, tỉnh lược lời văn, rút gọn bản tiếng Phạn. Như Tân tập kinh luận lục trong Xuất Tam Tạng kí tập quyển 2 do ngài Tăng hựu soạn vào đời Lương có liệt kê: Sao Kinh 5 bộ 11 quyển, đó là:Kinh Đại đạo địa 2 quyển do người nước ngoài sao, ngài An Thế Cao dịch vào đời Hậu Hán, kinh Đạo Hành 1 quyển do người nước ngoài soạn, ngài Trúc Phật Sóc dịch vào đời Hậu Hán, kinh Bột sao 1 quyển do ngài Chi Khiêm dịch vào đời Ngô, kinh Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật Đạo Hành 2 quyển do ngài Vệ sĩ độ lược dịch vào đời Tây Tấn, Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật Kinh sao 5 quyển, do ngài Đàm Ma ti dịch vào đời Đông Tấn... đều do rút gọn bản Phạm mà thành. Nhưng người đời sau không xét kĩ ý tứ của người xưa, cứ tự ý sao chép, có người phân tán các phẩm, có người chia cắt chính văn, tùy ý trích lấy chương tiết trong các Kinh Điển Hán dịch đã hoàn thành rồi đặt tên riêng để lưu hành, khiến cho Thánh Ngôn mất gốc, người học thì theo ngọn. Chẳng hạn như Tân tập Sao Kinh lục trong Xuất Tam Tạng kí tập quyển 5 có nêu Sao Hoa Nghiêm Kinh 14 quyển, Sao Phương Đẳng Đại Tập Kinh 12 quyển của Cánh lăng Văn tuyên vương đời Nam Tề và Bát Nhã kinh vấn luận tập 20 quyển của ngài Tuệ viễn đời Đông Tấn... gồm 46 bộ, 352 quyển, đều thuộc về loại này, trong đó, có 1 số không khác gì kinh giả. Lại trong Tân tập nghi kinh ngụy soạn tạp lục có nêu kinh Quán đính do ngài Tuệ giản sao soạn vào đời Lưu Tống, Phật Pháp hữu lục nghĩa đệ nhất ưng tri 1 quyển, do ngài Pháp nguyện sao tập vào đời Nam Tề... gồm 4 bộ, 8 quyển, cũng thuộc về loại này. Về tựa đề của Sao Kinh, có những bộ kinhvốn là tiểu kinh đã có tên trong nguyên kinh, như các tiểu kinh biệt sao của kinh Trường a hàm, kinh Trung a hàm, kinh Lục Độ tập... phần nhiều trực tiếp sử dụng tựa đề của nguyên kinh, cũng có trường hợp tiểu kinh vốn không có tên trong nguyên kinh mà do người sao lục tự đặt. Lại nữa, phần lớn Sao Kinh được sao chép theo y nguyên văn, nhưng cũng có khi người sao chép tự ý sửa chữa câu văn, thay đổi thể tài của nguyên bản, chỉ giữ lại ý kinh mà thôi. Hơn nữa,Sao Kinh phần nhiều không ghi tên dịch giả hoặc soạn giả, khiến người đời sau mờ mịt, cứ yên trí đó là bộ kinh mất tên người dịch hoặc là Kinh ngụy soạn độc lập. Việc lưu hành của Sao Kinh đến cuối năm Khai hoàng đời Tùy thì chấm dứt. Sau đó, vì Kinh Điển bắt đầu được biên tập thành Đại Tạng Kinh nên khi 1 nguyên kinh được in ấn thì không cần phải sao chép nữa. Trong các bộ kinh lục, bộ Xuất Tam Tạng kí tập tuy đáng được coi là hoàn chỉnh, nhưng tác phẩm này vẫn chưa xét kĩ và Phân Biệt rạch ròi những kinh biệt sao. Đến đời Tùy, ngài Pháp Kinh biên soạn bộ Chúng Kinh Mục Lục mới bắt đầu Phân Biệt một cách chặt chẽ giữa các bản nguyên kinh và Sao Kinh, đồng thời, kiểm tra đối chiếu mà lập riêng 1 bộ môn Sao Kinh Mục Lục. Kết quả, trong Sao Kinh Mục Lục có tất cả 682 bộ kinh luật luận Đại Tiểu Thừa. Những Sao Kinh Mục Lục trong các bộ kinh lục đời sau hoặc lấy đó làm chuẩn tắc, hoặc kiểm tra thêm để san bổ. Ngoài ra, trong các bộ kinh lục đều có ghi Sao Kinh, trong đó có bộ đem các Sao Kinh được liệt kê trong Xuất Tam Tạng kí tập phối hợp với các khoa: Biệt Sinh, Ngụy Vọng, Nghi Ngụy. Còn Đại Đường Nội Điển Lục quyển 10, Khai Nguyên Thích Giáo Lục quyển 18 thì không lập riêng bộ môn Sao Kinh Mục Lục mà đem các Sao Kinh của Văn tuyên vương... biên vào Nghi ngụy kinh luận lục, Ngụy vọng loạn chân lục.[X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 15.; Pháp Kinh lục Q. 6., Ngạn Tông lục Q. 3.; Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục Q. 28.; Phật Thư Giải Thuyết Đại Từ Điển Phật điển tổng luận bộ 2 chương 3 (Tiểu Dã Huyền Diệu)].