Quốc Thống
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tên 1 chức Quan Tăng ở thời Đông Ngụy thuộc Bắc triều, Trung Quốc. Theo Tăng Chế qui định, chức quan này có thẩm quyền xử trị các tăng ni phạm tội giết người và các tội khác. Lúc đầu, chức này được gọi là Chiêu huyền thống. Dưới chức này có chức Quốc đô (nguyên gọi là Chiêu huyền Đô Duy Na). Chế độ Quan Tăng bắt đầu được đặt ra vào thời Ngụy thuộc Nam Bắc Triều. Người đầu tiên lập chức Quốc Thống là vua Diêu Hưng đời Hậu Tần; đến khoảng năm Hoằng thủy (396-397) thì Đạo vũ đế nhà Bắc Ngụy thiết lập chức Đạo nhân thống để quản lí tông đồ. Đến niên hiệu Hưng an năm đầu (452), ngài Sư hiền đảm nhiệm chức Đạo nhân thống, sau khi ngài Sư Hiền Thị Tịch thì ngài Đàm Diệu kế vị, đổi tên gọi là Sa Môn thống. Niên hiệu Hòa bình năm đầu (460), vua Văn thành nhà Bắc Ngụy đổi Giám phúc tào (cơ cấu Quan Tăng Trung ương được thiết lập từ trước) làm Chiêu Huyền Tự (có thuyết nói do Hiếu văn đổi); Sa Môn thống của Chiêu Huyền Tự được gọi là Chiêu huyền thống. Ngài Pháp Thượng thời đó từng giữ chức Chiêu huyền thống suốt 40 năm, từ thời Bắc Ngụy đến thời Bắc Tề. Sau khi Bắc Ngụy bị chia thành Đông Ngụy và Tây Ngụy thì chức Chiêu huyền thống ở Đông Ngụy được gọi là Quốc Thống. (xt. Tăng Quan)