Quảng Trí
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cao Tăng Trung Quốc, sống vào đời Bắc Tống, người Tứ Minh (Chiết Giang), Pháp Danh Thượng Hiền, vua ban hiệu là Quảng Trí. Sư theo tôn giả Tứ Minh Tri Lễ học giáo quán của tông Thiên thai, nghe giảng kinh Tịnh danh liền Đốn Ngộ diệu chỉ Tính Tướng, vì theo học đã lâu nên được xếp vào hàng cao đệ. Năm Thiên thánh thứ 6 (1028) sư kế thừa ngài Pháp Trí trụ trì chùa Diên Khánh, Hóa Đạo rất thịnh. Bấy giờ, Thiền Sư Trùng hiển ở chùa Tuyết đậu cũng đến hỏi đạo, người đương thời truyền tụng là việc rất có ý nghĩa.Nhóm các vị Thiệu lương ở núi Tỉ Duệ tại Nhật bản theo học sư 3 năm, sau khi trở về nước cũng mở rộng Pháp Môn của sư. Sư có các tác phẩm: Xiển u chí, Thích kim quang Huyền Nghĩa. [X. Phật Tổ Thống Kỉ Q. 8., 12; Tục Truyền Đăng lục Q. 11.].