Quảng Huệ Thanh Văn

《廣慧聲聞》 guǎng huì shēng wén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Quảng Huệ Thanh Văn. Chỉ cho bậc A La Hán xa lìa Phiền Não Chướng và giải thoát chướng, được định, tuệ Tự Tại, như các tôn giả Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên... Luận Du Già sư địa quyển 65 (Đại 30, 663 thượng) nói: Hoặc Bồ Tát tu hành Tì bát xá na chưa đượctự tạivà hàng Quảng tuệ Thanh Văn, hoặc các bậc Hữu Học, hoặc A La Hán, các bậc ấy tác ý thiện đối với cõi Vô sắc thì cũng duyên với tất cả pháp ở cõi dưới. Thànhduy thức luận thuật kí quyển 7 phần đầu (Đại 43, 481 thượng) nói: Các Bồ Tát Thập Địa, Quảng Huệ Thanh Văn, cùng với Độc giác cũng đều được vô lậu thuần tịnh.