Quảng Đại Trí

《廣大智》 guǎng dà zhì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Trí tuệ của Phật rộng lớn không thể tính lường, là trí kiến tối thắng vô thượng, cho nên gọi trí của Phật là Quảng Đại Trí. Kinh Đại nhật quyển 3, (Đại 18, 18 trung) nói: Lành thay Chân Ngôn hành, đầy đủ Quảng Đại Trí. Đại Nhật Kinh Nghĩa Thích quyển 8 (Vạn tục 36, 390 hạ): nói: Tiếng Phạm của từ Quảng đại này là tì phú la, vì âm thanh Chân Ngôn vang rền khắp tất cả Pháp Giới, đồng như Hư Không, chẳng nơi nào không đến, nên biết Tâm Phật cũng vậy, vì thế gọi là Quảng Đại Trí. Kinh Hoa nghiêm quyển 49 (bản 80 quyển) nói rằng: Biết Tâm Hành của tất cả Chúng Sinh, biết tất cả pháp, biết hết thảy văn tự Biện Tài, dù sinh trong bất cứ nơi nào cũng có đầy đủ 10 loại Quảng Đại Trí, như Nhất Thiết Trí. (xt. Thập Chủng Quảng Đại Trí).