Quang Cảnh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Quang là chủ thể năng chiếu; Cảnh là đối tượng sở chiếu. Nếu Năng Sở (chủ khách) hợp làm một thì gọi là Quang Cảnh Nhất Như. Nếu tâm chiếu vật và cảnh sở chiếu không đối lập nhau mà dung hợp nhau để đạt đến cảnh giải thoát, thì gọi là Quang Cảnh câu vong (quang và cảnh đều mất), Quang Cảnh mẫn tuyệt (quang và cảnh dứt bặt). Chương Bàn Sơn Bảo Tích trong Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 7 (Đại 51, 253 trung) nói: Tâm trăng một tròn; sáng (quang) nuốt muôn tượng. Quang chẳng soi cảnh, cảnh cũng chẳng còn, Quang Cảnh đều mất, lại là vật gì?.