Quán Tuế

《丱歲》 guàn suì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: thưở bé, tuổi nhỏ. Quán () có nghĩa là bện tóc làm hai múi hai bên, nên Quán Tuế () là tuổi bện tóc thành hai múi, tuổi để tóc chỏm. Như vậy, tuổi Đồng Sấn () còn trẻ nhỏ hơn Quán Tuế vài tuổi. Như trong bài Hậu Chu Minh Uy Tướng Quân Lương Công Thần Đạo Bi () của thi sĩ Dương Quýnh (, 650-695) nhà Đường có câu: “Quán Tuế đằng phương, thiều niên siêu ái (, tuổi nhỏ hiển đạt, lớn lên siêu quần).” Trong Ngự Tuyển Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 68, No. 1319) có đoạn rằng: “Sư, Vĩnh Gia nhân, tánh Đới thị; Quán Tuế Xuất Gia, biến thám Tam Tạng, tinh Thiên Thai Chỉ Quán viên Diệu Pháp môn (, sư người vùng Vĩnh Gia, họ là Đới; tuổi nhỏ Xuất Gia, tìm khắp Tam Tạng, tinh thông Pháp Môn mầu nhiệm tròn đầy của Thiên Thai Chỉ Quán).” Hơn nữa, trong Tục Đăng Chánh Thống (, Tục Tạng Kinh Vol. 84, No. 1583) quyển 32 cũng có đoạn: “Trường Sa Phủ Quy Sơn Ngũ Phong Như Học Thiền Sư, Lâm Đồng Nhậm Thị Tử, Quán Tuế thất hỗ, tùng Ngũ Đài Thiên Tề trĩ phát, Viên Cụ ư Trừng Luật Sư (, Thiền Sư Như Học ở Quy Sơn Ngũ Phong, Phủ Trường Sa, con nhà họ Nhậm ở Lâm Đồng, tuổi nhỏ đã mất cha, xuống tóc Xuất Gia với Thiên Tề ở Ngũ Đài Sơn, thọ Cụ Túc Giới với Trừng Luật Sư).”