Quán Tâm Thực Pháp

《觀心食法》 guān xīn shí fǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Quán thực pháp. Tác phẩm, 1 quyển, do ngài Trí Khải giảng vào đời Tùy, được thu vào Vạn tục tạng tập 99. Sách này dạy người dùng pháp quán mà Thụ Thực (tức dùng pháp quán làm thức ăn), trở thành Bát Nhã thực, hiển bày chỉ thú của Tam quán Trung Đạo, đồng thời, dẫn lời trong kinh Tịnh danh (Vạn tục 99, 55 thượng): Chẳng phải có Phiền Não, chẳng phải lìa Phiền Não, chẳng phải Nhập Định tâm, chẳng phải khởi định tâm, đó gọi là Thực pháp. [X.chương 4 trong Thiên thai giáo học sử (Tuệ nhạc)].