Quản Chủ Bát

《管主八》 guǎn zhǔ bā

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Danh Tăng Trung Quốc sống vào đời Nguyên. Sư từng giữ chức Tăng lục phủ Tùng giang, tỉnh Giang tô, được ban hiệu Quảng Phúc Đại Sư. Cứ theo mục San kí của Đại Tông Địa Huyền Văn Bản Luận quyển 3 trong Đại Tạng Kinh bản Tích sa Diên thánh viện, thì sư có chí hoằng dương chính giáo, nên trong nhiều năm đã ấn tống hơn 50 bộ Đại Tạng Kinh bản Hán, hơn 30 bộ kinh Đại Niết Bàn, hơn 1 ngàn bộ kinh Hoa nghiêm, hơn 500 bộ Kinh Luật Luận sớ sao cùng với vô số các Kinh Điển khác. Đồng thời, sư còn biên chép các kinh Đại Hoa nghiêm và Pháp hoa... bằng chữ kim nhũ, gồm 100 quyển; cúng dường tượng Phật màu bằng vàng ròng, ấn tống các bức tranh tượng Phật, thiết trai cúng dường hơn 10 vạn vị tăng, mở các lớp giảng Truyền Pháp, tự đặt thời khoá mỗi ngày tụng kinh Hoa nghiêm cho đến 100 bộ, hoằng pháp với tất cả sức lực của mình. Năm Đại Đức thứ 6 (1302), sư vâng mệnh vua in hơn 30 bộ Đại Tạng Kinh bằng chữ Hà tây (Tây Hạ)Đại Kinh Hoa nghiêm, Lương hoàng bảo sám, Hoa nghiêm Đạo Tràng sám nghi, mỗi thứ hơn 100 bộ ở chùa Đại vạn thọ; đường Hàng châu, Đạo Triết tây, Giang nam, để tặng cho các chùa viện ở vùng Cam túc. Sư cũng in hơn 30 loại kinh chú như Càn đà, Bát Nhã, Bạch tản cái... mỗi thứ hơn 1000 bộ bằng chữ Tây phiên (Tây Tạng) để ấn tống cho địa khu Tây tạng. Năm Đại Đức thứ 10 (1306), sư khắc bổ túc tạng Tích sa hơn 1.000 quyển, bấy giờ, đem so sánh đối chiếu giáo tạng miền Bắc (bản chùa Hoằng pháp) với các Bản Giáo tạng miền Nam (Giang nam) thì thấy các Bản Giáo tạng miền Nam bị thiếu mất vài trăm quyển kinh luật luận thuộc tạng Bí Mật, sư liền thành lập sở in kinh ở đường Hàng châu, rồi căn cứ theo bản chùa Hoằng pháp khắc in để bổ túc. [X. lời Bạt trong luận Chương Sở Tri; Anh ấn tốngTích sa tạng Kinh Tập đầu, phần 2; Nguyên đại Tùng giang phủ tăng lục Quản Chủ Bát Đại sư chi khắc tạng sự tích (Tiểu Dã Huyền Diệu, Phật điển nghiên cứu 2, 13)].