Quá Hoạn Đoạn

《過患斷》 guò huàn duàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi: Tình hữu đoạn. Đối lại: Công Đức Đoạn. Đoạn trừ quá hoạn Phiền Não. Tức nương vào trí Thủy Giác mà đoạn trừ các lỗi lầm do tâm vọng chấp Sai Biệt của tình hữu tạo ra. Mật giáo chủ trương vốn không có Phiền Não, khi chứng biết thì tự thành nghĩa đoạn, vì thế nương vào môn Bản Giác mà thực hành Công Đức Đoạn. Trái lại, Hiển giáo thì nương vào môn Thủy Giác, vì theo tình hữu thì Phiền Não là quá hoạn nên phải đoạn trừ. [X. luận Thích Ma Ha Diễn Q. 3.; Thích Ma Ha Diễn Luận tán Huyền Sớ Q. 3.].