Phương Quảng Đạo Nhân

《方廣道人》 fāng guǎng dào rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho những người Ngoại Đạo sống nhờ vào Phật Pháp Đại Thừa.Phương quảng là vuông vức, rộng lớn, chỉ cho Đại Thừa; Đạo nhân là người học đạo. Như vậy, nói theo ngữ nghĩa thì Phương Quảng Đạo Nhân là những người tu học Phật Pháp Đại Thừa. Nhưng, theo luận Đại trí độ quyển 1 thì Phương Quảng Đạo Nhân là một phái hiểu lầm nghĩa Chân Không của Đại Thừa mà chủ trương chủ nghĩa hư vô. Độc Tử Bộ của Tiểu Thừa lập thuyết Bổ đặc già là (Phạm: Pudgala), thừa nhận Ngã có thực thể; Phương Quảng Đạo Nhân của Đại Thừa thì chấp trước ngoan không(Ác Thủ Không), bác bỏ lí Nhân Quả. Hai phái trên đều là những Ngoại Đạo sống bám vào Phật Pháp, là những giáo phái phi Phật giáo trong nội bộ Phật giáo. [X. Hoa Nghiêm Kinh Sớ Q. 28.; Ma Ha Chỉ Quán Q. 10.; Tam Luận Huyền Nghĩa].