Phương Ngoại

《方外》 fāng wài

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phương hàm ý là đạo. Ở ngoài vòng cái đạo mà người ta phải giữ, gọi là Phương Ngoại. Người Phương Ngoại phần nhiều chỉ cho những người xa rời Thế Tục. Phương Ngoại cũng chỉ cho những vùng đất ở ngoài biên thùy Trung Quốc, tức là những xứ di địch (mọi rợ) theo quan điểm của người Tàu. Bởi thế, Phật giáo cũng bị người Trung Quốc xem là Phương Ngoại giáo và chư tăng Phật giáo được gọi là Phương Ngoại tăng. Nhưng,nóitheo lập trường của Phật giáo thì người Xuất Gia là người ở ngoài vòng cái đạo của người Thế Tục, cho nên tự gọi mình là Phương Ngoại sĩ, hoặc Trần ngoại sĩ. [X. luận Sa Môn bất kính vương giả; Lương Cao Tăng Truyện Q. 6.; Hoằng Minh Tập Q. 5.].