Phức Tử

《複子》 fù zi

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phức bao, Phức phạ. Chiếc khăn dùng để gói, bọc đồ vật. Điều Thị viên Thượng Nhân trong Phật Quả Khắc Cần Thiền Sư tâm yếu quyển hạ (Vạn tục 120, 380 hạ) nói: Chú ý, lắng tâm, chọn lựa Thiện Tri Thức chân chính có con mắt thấy suốt Tông Môn, rồi bỏ Phức Tử xuống, nương tựa vào đó mà thành Biện Sự nghiệp. Theo môn Khí vật trong Thiền Lâm Tượng Khí Tiên thì chữ Phức...có nghĩa cái áo kép, nhiều lớp chồng chéo) ở đây phải là chữ Phục (cái khăn gói), vì 2 âm giống nhau (theo người Tàu) nên đã lầm lẫn. Bởi thế, Phức là viết lầm từ chữ Phục. [X. điều Trang bao, chương Đại chúng trong Sắc tu Bách trượng thanh qui Q.hạ; Bích Nham Lục tắc 4; Trấn châu Lâm tế Tuệ chiếu Thiền Sư Ngữ Lục].