Phức Sức

《複飾》 fù shì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Trang sức lại, tức chỉ cho sự Hoàn Tục. Người đã một lần trút bỏ đồ trang sức để Xuất Gia, nay lại nuôi tóc làm người Thế Tục, gọi là Phục sức.