Phục Dâm Kinh

《伏淫經》 fú yín jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Kinh, 1 quyển, do ngài Pháp Cự dịch vào đời Tây Tấn, tức là Kinh Hành dục trong Trung a hàm. Nội dung kinh này thuật lại việc trưởng giả Cấp Cô Độc Phân Biệt rõ ràng về sự tốt xấu của việc mưu cầu và Thụ Dụng của cải. Chữ dâm ở đây không phải chỉ cho Dâm Dục mà là chỉ cho việc tìm cầu của cải một cách phi pháp, buông thả không có lễ phép.