Phong Tiên Luận Sư

《風仙論師》 fēng xiān lùn shī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phong luận sư. Ngoại Đạo chủ trương gió là động lực sinh thành và phá hoại muôn vật, là nhân của Niết Bàn và giải thoát. Là 1 trong 30 thứ Ngoại Đạo của Ấn Độ xưa. Cứ theo Đại Nhật Kinh Sớ quyển 1, phái Ngoại Đạo Địa đẳng biến hóa thứ 2 trong 30 thứ Ngoại Đạo chấp trước 5 đại(đất, nước, lửa, gió, không) là chân thực, là Nhân Sinh ra muôn vật, nếu cúng dường phụng sự 5 đại thì được giải thoát. Trong đó, phái chấp trước phong đại có lẽ là Phong Tiên Luận Sư. [X. phẩm Trụ tâm kinh Đại nhật Q. 1.; luận Ngoại Đạo Tiểu Thừa Niết Bàn].