Phong Quang Khả Ái

《風光可愛》 fēng guāng kě ài

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Sáng sủa dễ ưa. Từ ngữ dùng để miêu tả phong thái rạng rỡ, dung nghi đĩnh đặc của Thiền Sư, hoặc chỉ cho Cơ Dụng tự do, Tự Tại đáng mừng. Bích Nham Lục tắc 4 (Đại 48, 143 trung) nói: Ngài Đức sơn quay lưng rời khỏi Pháp Đường, xỏ chân vào đôi giầy cỏ rồi đi liền.(Phong Quang Khả Ái, Công Án chưa được trọn vẹn, đội được nón lá trên đầu, đánh mất đôi giầy dưới chân, đã là táng thân mất mạng rồi).