Phong Hậu Tiên Sinh

《風後先生》 fēng hòu xiān shēng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Phong hậu là 1 người thời thượng cổ, vua Hoàng đế của Trung Quốc thời ấy thường nằm mộng thấy ông, bèn cho người đi tìm ông về phong làm Tể tướng. Trong Thiền Lâm, cụm từ này được chuyển dụng để chỉ cho vị Thiền tăng có Căn Cơ sắc bén, có khả năng Ngộ Đạo. [X. Bích Nham Lục tắc 73].