Phòng Dung

《房融》 fáng róng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Danh sĩ Trung Quốc, sống vào đời Đường, người Lạc Dương. Ông là người học rộng nghe nhiều, có học vị Tiến sĩ, làm quan đến chức Chính gián đại phu đồng phượng các loan đài bình chương sự. Đời vua Trung tông, ông mắc lỗi và bị đày đi Cao châu (Mậu danh, Quảng đông), sau ông qua đời tại đó. Tương truyền, trên đường lưu đày, khi tới Quảng châu, tình cờ ông gặp Sa Môn Bát lạt mật đế, người Thiên Trúc, đang Dịch Kinh Đại Phật đính thủ lăng nghiêm, ông liền làm Bút Thụ. [X. Đường thi kỉ sự Q. 13.; Toàn đường thi Q. 4.].