Phổ Quang Vương Tự
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chùa ở phương Tín nghĩa, phía đông nam huyện Tứ, tỉnh An huy, Trung Quốc, do ngài Tăng Già, người Tây vực, sáng lập vào đầu năm Long sóc (661-663) đời Đường. Khoảng năm Trinh nguyên (785- 804), chùa bị cháy, sau đó được ngài Thanh Lương Trừng Quán kiến thiết lại. Đến đời Tống, năm Thái bình hưng quốc thứ 7 (982, có thuyết nói năm thứ 5, 980), vua Thái tông sai ông Cao phẩm Bạch thừa duệ trùng tu tháp Tứ Châu và đổi tên chùa là Thái bình hưng quốc. Đến khoảng năm Càn long (1736-1795) đời Thanh, chùa, tháp nhiều lần bị phá hoại nên đã hủy diệt. Tháp Tứ Châu và tháp Tăng Già là những kiến trúc rất nổi tiếng. Tháp Tăng Già hoặc là tháp Linh thụy là nơi thờ ngài Tăng Già. Tín Ngưỡng Tăng Già thịnh hành vào thời đại Đường, Tống. Ngoài chùa Phổ Quang vương ở huyện Tứ ra, các nơi trên toàn cõi Trung Quốc còn có Tăng Già hòa Thượng Đường hoặc Tứ Châu đại sư đường. Như trong Nhập Đường Cầu Pháp Tuần Lễ Hành Kí quyển 2 của ngài Viên Nhân –vị tăng Nhật bản– có ghi Tăng Già hòa Thượng Đường ở chùa Khai nguyên tại Đăng châu; trong Tham Thiên Thai Ngũ Đài Sơn Kí quyển 1 của ngài Thành Tầm –vị tăng Nhật bản– cũng có ghi Tứ Châu đại sư đường ở núi Đông giá... [X. Tống Cao Tăng Truyện Q. 18.; Đại Trung Tường Phù Pháp Bảo Lục Q. 14.; Kim thạch lục Q. 6.; Phật Tổ Thống Kỉ Q. 43.; Phật Tổ Lịch Đại Thông Tải Q. 20.; Thích Thị Kê Cổ Lược Q. 4.; Trùng tu tứ giang hợp chí Q. 2.; Đông pha toàn tập Q. 99.; Trung Quốc cận Đại Phật giáo sử nghiên cứu (Mục điền Đế lượng)].