Phi Nhân

《非人》 fēi rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Amanuwya. Pàli: Amanussa. Chẳng phải loài người. Chỉ chung cho các loài: Trời, rồng, Dạ Xoa, Ác quỉ, Tu la, Địa Ngục... Tỉ khưu Lục Vật đồ tư sao quyển hạ ghi: Trong luật điển nói có 3 cõi là: Cõi người, cõi Phi Nhân và cõi Súc Sinh. Trong đó, cõi Phi Nhân chỉ cho 4 cõi: Trời, Tu la, Địa Ngục và ngã quỉ. Bậc Sa Môn Xuất Gia lánh tục cũng khiêm tốn tự xưng là Phi Nhân. Ngoài ra, từ ngữ Phi Nhân còn được dùng để chê bai người nghèo túng, xin ăn. [X. kinh Chủng đức trong Trường a hàm Q. 15.; phẩm Phổ Môn Kinh Pháp hoa; luận Đại tì Bà Sa Q. 126.; luận Câu xá Q. 12.].