Phật Ngữ Pháp Môn Kinh

《佛語法門經》 fú yǔ fǎ mén jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phật Ngữ kinh. Kinh, 1 quyển, do ngài Bồ Đề Lưu Chi dịch vào đời Bắc Ngụy, được thu vào Đại chính tạng tập 17. Nội dung kinh này tường thuật việc đức Phật nói về nghĩa Phật Ngữ cho Bồ Tát Long uy đức thượng vương nghe. Theo lời Phật dạy thì Chân Lí không thể giải thích thuyết minh bằng ngôn ngữ, bởi thế nếu dùng lời nói để khẳng định, phủ định, hoặc dùng những ngôn từ tương đối như thân khẩu ý, địa thủy hỏa phong không, Hữu Lậu Vô Lậu…... để diễn đạt Chân Lí thì đó chẳng phải là Phật Ngữ chân chính. Cho nên đức Phật bảo phi ngữ tức Phật Ngữ. [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 9.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 4.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 6.; Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục Q. 9.; Cổ Kim Dịch Kinh Đồ Kỉ Q. 4.].