Phật Cung

《佛宮》 fú gōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: cung điện thờ Phật, tức chỉ cho tự viện Phật Giáo; tương đương với Phạm Cung (), Phạm Vũ (), Phạm Sát (). Như trong Tử Bá Tôn Giả Toàn Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 73, No. 1452) quyển 28 có bài thơ Quá Hướng Thành Quảng Phước Tự () rằng: “Vạn thốc vân sơn ủng Phật Cung, tuyền đề Tảo Tỉnh thảo lai phong, tịch dương khư lạc hướng thành Bắc, kỉ độ chung thanh tống vãn phong (, vạn cụm núi mây ôm Phật Cung, biển ngọc phù điêu cỏ xanh um, bóng chiều thành cũ xuôi về Bắc, mấy độ chuông chùa theo gió ngân).” Hay trong Quảng Thanh Lương Truyện (, Taishō Vol. 51, No. 2099) quyển Hạ có câu: “Nhân tức sáng hưng Phạm Vũ, đế cấu Phật Cung, thập hữu thất niên bất Hạ Phong đảnh, Thiền tụng tinh cần, thốn âm vô phế (, nhân đó mà sáng lập Phạm Vũ, xây dựng Phật Điện, trong vòng mười bảy năm không xuống đỉnh núi, hành Thiền tinh tấn, thời gian không bỏ phí).”