Pháp Uẩn

《法蘊》 fǎ yùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Dharma-skandha. Đồng nghĩa: Pháp Tạng. Chỉ chung cho giáo pháp của đức Phật. Giáo pháp do đức Phật tùy theo các duyên mà nói ra, do nhiều Pháp Môn chứa nhóm (uẩn) lại mà thành, cho nên gọi là Pháp Uẩn. Theo kinh Pháp hoa thì có 8 vạn 4 nghìn Pháp Uẩn, còn luận Câu xá thì cho rằng có 8 vạn Pháp Uẩn. Phẩm Kiến Bảo Tháp trong kinh Pháp hoa (Đại 9, 34 trung) nói: Cần đem 8 vạn 4 nghìn Pháp Uẩn 12 thể tài kinh mà diễn nói cho mọi người nghe. Luận Câu xá quyển 1 (Đại 29, 6 trung) nói: Hữu tình được hóa độ có 8 vạn Hành Nghiệp khác nhau như tham, sân, si...; để Đối Trị 8 vạn Hành Nghiệp ấy, đức Thế Tôn tuyên nói 8 vạn Pháp Uẩn.