Pháp Tự Tướng Tương Vi Quá

《法自相相違過》 fǎ zì xiāng xiāng wéi guò

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi pháp tự tướng tương vi nhân (Phạm: Dharma-svarùpa-viruddhahetu). Tiếng dùng trong Nhân Minh. Nhân (lí do) trái với danh từ sau (Hậu Trần) của Tông (mệnh đề), là 1 trong 14 lỗi của Nhân, 1 trong 33 lỗi Nhân Minh. Pháp chỉ cho danh từ sau của Tông; Tự tướng, ở đây chỉ cho danh từ trước (Tiền Trần) của Tông; Tương vi là trái ngược nhau. Tức ý nghĩa của Nhân và Tông trái ngược nhau, cho nên gọi là Tương vi. Như Thanh Luận sư đối với Thắng luận sư mà lập luận thức: Tông: Âm thanh là thường còn. Nhân: Vì do Sự Tạo tác mà có. Nhân trong luận thức này hoàn toàn mâu thuẫn với Tông, bởi vì những sự vật do tạo tác mà có đều là vô thường chứ không phải thường còn, cho nên nó đã không chứng minh được Âm thanh là thường còn, mà trái lại chứng minh Âm thanh là vô thường. Do đó, Nhân bị lỗi tương vi. Lỗi này cũng giống như lỗi thứ 4 trong 9 Cú nhân. [X. luận Nhân Minh nhập chính lí; Nhân Minh Nhập Chính Lí Luận nghĩa đoán; Nhân Minh Nhập Chính Lí Luận nghĩa toản yếu; Nhân Minh Luận Sớ Minh Đăng Sao Q. 5., phần cuối]. (xt. Tứ Tương Vi, Nhân Minh).

Pháp Tự Tướng Tương Vi Quá. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/phap-tu-tuong-tuong-vi-qua. Truy cập 07/04/2026.