Pháp Nhĩ

《法爾》 fǎ ěr

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Pháp Nhiên, Tự nhiên, Thiên nhiên, Tự nhĩ, Pháp Nhĩ tự nhiên, Tự nhiên Pháp Nhĩ. Chỉ cho trạng thái tự nhiên, thiên nhiên của các pháp(muôn vật), không trải qua bất kì Sự Tạo tác nào. Tức chỉ cho tướng trạng của sự vật xưa nay vốn như thế. Cứ theo Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí quyển 3, thì nghĩa Pháp Nhĩ có thể nhận xét về 2 phương diện:
1. Nhận xét về sự tồn tại của tất cả các pháp: Hết thảy các pháp đều do Nhân Duyên hòa hợp mà thành, dù nước chảy xuống thấp, lửa bốc lên cao, đều là việc tự nhiên như thế.
2. Nhận xét theo lí Chân Như của các pháp: Các pháp vốn Tùy DuyênSinh Khởi, tính của các pháp xưa nay vốn Bình Đẳng thường nhiên. Theo luận Du Già sư địa quyển 88, thì Pháp NhĩĐạo Lí thứ 4 trong 4 Đạo Lí, là Đạo Lí tự nhiên biểu trưng cái tướng vốn như thế của mỗi sự vật, như tính của lửa vốn nóng, tính của nước vốn ướt... Tịnh Độ Chân Tông của Nhật bản cho rằng nhờ Nguyện Lực của đức Phật A di đà mà tự nhiên được vãng sinh Cực Lạc, gọi là Pháp Nhĩ vãng sinh. Pháp Nhĩ trong trường hợp này có nghĩa là tự nhiên và Tha Lực. (xt. Tự Nhiên Pháp Nhĩ).