Pháp Môn

《法門》 fǎ mén

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: dharmaparyāya, Pāli: dhammaparyāya: nghĩa là cửa pháp là cánh cửa thông nhập vào Tín Tâm để đạt được Thánh Trí, là cửa thoát ly Sanh Tử, dẫn vào Niết Bàn. Như trong kinh dạy rằng Pháp Môn của Phật có bốn vạn tám ngàn loại khác nhau.