Pháp Lĩnh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cao Tăng Trung Quốc, sống vào đời Ngụy Tấn, là Đệ Tử của ngài Tuệ viễn. Vì nhận thấy kinh sách về Thiền và Luật còn thiếu, nên ngài Tuệ viễn sai Đệ Tử là các vị Pháp Lĩnh, Pháp tịnh... sang Tây Trúc cầu pháp. Vào năm Thái nguyên 17 (392) đời vua Hiếu đế nhà Đông Tấn, đoàn của sư Pháp Lĩnh lên đường Tây du, 17 năm sau sư mới trở về. Những Kinh Điển sư mang về được dịch ở Trường an và Giang nam. Sư Tuệ biện– Đệ Tử của ngài Pháp Lĩnh cũng phụ giúp việc Phiên Dịch luật Tứ phần ở Trường an. [X. bài Tựa luật Tứ phần; Tuệ viễn truyện trong Lương Cao Tăng Truyện].