Pháp Hoa Tam Muội Kinh

《法華三昧經》 fǎ huá sān mèi jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Pháp Hoa Tam Muội Kinh. Kinh, 1 quyển, do ngài Trí nghiêm dịch vào năm Nguyên gia thứ 4 (427) đời Lưu Tống, được thu vào Đại chính tạng tập 9. Nội dung kinh này thuật lại việc đức Phật nói phương pháp tu hành Tam Muội Pháp hoa cho công chúa Lợi hành nghe. Một hôm, đức Phật đang trụ ở núi Kì xà quật, gần thành La duyệt kì, Quốc Vương La duyệt là Biện thông, cùng với công chúa Lợi hành và những người phụ nữ khác, đến thỉnh giáo đức Phật. Đức Phật liền tuyên thuyết Hành Pháp Tam Muội Pháp hoa cho vua và công chúa nghe. Sau khi nghe pháp, công chúa Đắc Đạo, rồi cùng với nhà vua và đoàn tùy tùng đều phát tâm Xuất Gia và được đức Phật Thụ kí. [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 10.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 4.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 5.].
II. Pháp Hoa Tam Muội Kinh. Kinh, 6 quyển, là Bản Đầu tiên trong 6 bản Dịch Kinh Pháp hoa. Về bản Dịch Kinh này có nhiều thuyết khác nhau. Cứ theo Lịch Đại Tam Bảo Kỉ quyển 5 thì kinh này do ngài Chi Cương Lương Tiếp dịch tại Giao châu (Bắc Việt nam) vào niên hiệu Cam lộ năm đầu (265) đời Tam Quốc. Nhưng kinh này đã bị thất lạc.[X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 4.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 14.].