Pháp Đăng Vị Liễu
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tên Công Án trong Thiền Tông. Nội dung Công Án này là Cơ Duyên vấn đáp giữa Thiền Sư Thanh Lương Thái Khâm (Pháp Đăng) với 1 vị tăng. Ngũ Đăng Hội Nguyên quyển 10 (Vạn tục 138, 175 hạ) ghi: Sư nói: Ta vốn muốn sống trong núi để giấu sự vụng về kém cỏi, nhưng hiềm vì tiên sư có Công Án giải quyết chưa xong (vị liễu) nên ta phải trở ra để giải quyết. Lúc đó có vị tăng hỏi: Thế nào là Công Án của tiên sư chưa giải quyết xong? Sư liền đánh, nói: Ông Nội Không rõ, để họa đến con cháu. Vị tăng hỏi: Lỗi ở chỗ nào? Sư nói: Lỗi ở ta, họa đến ông. PHÁP ĐIÊN
I. Pháp Điện. Chỉ cho Pháp Đường, nơi diễn nói đại pháp, tuyên dương Tông Chỉ và cử hành tất cả Pháp Sự.
II. Pháp Điện. Chỉ cho Chính Pháp của đức Phật, vì Chính Pháp là nơi nương tựa của các bậc Thánh hiền, cho nên dùng Điện Đường để ví dụ Chính Pháp. Kinh Niết Bàn (bản Bắc) quyển 19 (Đại 12, 480 thượng) nói: Pháp điện muốn hư nát, pháp chàng muốn ngã đổ.
I. Pháp Điện. Chỉ cho Pháp Đường, nơi diễn nói đại pháp, tuyên dương Tông Chỉ và cử hành tất cả Pháp Sự.
II. Pháp Điện. Chỉ cho Chính Pháp của đức Phật, vì Chính Pháp là nơi nương tựa của các bậc Thánh hiền, cho nên dùng Điện Đường để ví dụ Chính Pháp. Kinh Niết Bàn (bản Bắc) quyển 19 (Đại 12, 480 thượng) nói: Pháp điện muốn hư nát, pháp chàng muốn ngã đổ.