Pháp Dao
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cao Tăng Trung Quốc, sống vào đời Lưu Tống, người Hà đông, họ Dương. Thủa nhỏ sư rất ham học, đi muôn dặm tìm thầy, thông suốt các kinh và các sách vở khác. Khoảng năm Cảnh bình (423- 424), đời Lưu Tống, sư đi về Duyện dự ở miền Nam, rồi đến chùa Tiểu sơn tại Ngô hưng trụ trong 19 năm, nếu không vì Phật Sự thì không ra khỏi cổng chùa. Mỗi năm, sư mở Pháp Hội giảng kinh 1 lần, người các nơi về Tham Học rất đông, sư Đàm bân là bậc học vấn nổi tiếng đương thời cũng theo sư nghiên cứu các kinh Nê hoàn, Thắng man... Năm Đại minh thứ 6 (462), sư vào Kinh đô, dừng nghỉ ở chùa Tân an. Tuy tuổi đã cao, nhưng sư vẫn sống đạm bạc, giới hạnh Thanh Bạch, chuyên cần thuyết giảng. Sư Chủ trương Tiệm Ngộ đối kháng với học thuyết Đề Xướng Đốn Ngộ của ngài Trúc Đạo Sinh đương thời. Sư từng vâng sắc chỉ đến Kinh đô để cùng với sư Đạo du, Đệ Tử của ngài Đạo Sinh, trình bày về nghĩa đốn tiệm.Khoảng năm Nguyên huy, sư Thị Tịch, hưởng thọ 76 tuổi. Sư có các tác phẩm: Niết Bàn nghĩa sớ, Pháp Hoa Nghĩa Sớ, Đại phẩm Bát Nhã nghĩa sớ, Thắng man nghĩa sớ.