Phan Duyên
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
... Phạm: Àlambana. Phan là kéo lại, leo trèo, vin theo. Phan Duyên có nghĩa là tâm bám dính vào 1 đối tượng nào đó(cảnh Sở Duyên). Chúng Sinh khởi các vọng tưởng, tâm vọng vin theo các pháp. Vọng tưởng đã có chỗ vin theo thì Thiện Ác đã rõ; Thiện Ác đã rõ thì yêu ghét nổi lên. Do đó mà trong thì kết thành các Phiền Não, ngoài thì sinh muôn tật bệnh. Đây đều do Tác Dụng của tâm Phan Duyên mà ra. [X. phẩm Vấn tật trong kinh Duy Ma Q.trung; kinh Đại Phật đính thủ lăng nghiêm Q. 1.; Ma Ha Chỉ Quán Q. 5., thượng].