Phấn Cốt Toái Thân

《粉骨碎身》 fěn gǔ suì shēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Xương thịt bị nghiền nát ra như bột. Ý nói vì pháp mà tan xương nát thịt. Trong Kinh Điển có nhiều chỗ ghi chép các trường hợp vì pháp mà không tiếc thân mệnh, như Bồ Tát Thường đề khi ở Hương thành học Bát Nhã, đập xương lấy tủy đem bán cho trưởng giả lấy vàng mua các thứ hương hoa để cúng dường. Lại như trường hợp đức Phật Thích Ca văn đã bỏ mình để chỉ cầu được nghe 2 câu kệ (Sinh Diệt diệt dĩ, Tịch Diệt Vi Lạc)khi còn ở địa vị tu nhân. [X. phẩm Tát đà ba luân trong kinh Đại phẩm Bát Nhã; kinh Niết Bàn Q. 14. (bản Bắc). (xt. Thường Đề Bồ Tát, Tuyết Sơn Đại Sĩ).