Phàm Tính

《凡性》 fán xìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phàm Phu tính, Dị Sinh Tính. Chỉ cho tính của Phàm Phu còn vọng kiến mê lầm, chưa thấy lí Tứ Đế. Là 1 trong 24 pháp Bất tương ứng hành của Tông Pháp tướng. (xt. Dị Sinh Tính).