Phạm Ma Du Kinh

《梵摩渝經》 fàn mó yú jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phạm Ma dụ kinh. Kinh, 1 quyển, do Cư Sĩ Chi Khiêm dịch vào khoảng từ năm Hoàng vũ thứ 2 đến năm Kiến hưng thứ 2 (223-253) đời Ngô, được thu vào Đại chính tạng tập 1. Nội dung kinh này thuật lại việc Bà La Môn Phạm Ma du (Phạm: Brahmàyu) hoài nghi về 32 tướng của đức Phật. Về sau, nhân thấy được 32 tướng như tướng lưỡi rộng dài, tướng mã âm tàng... của đức Phật, Bà La Môn Phạm Ma du rất vui mừng, khen ngợi và qui y đức Phật. Phật liền nói về yếu chỉ của đạo cho Phạm Ma du nghe, nghe xong, tâm của Phạm Ma du được mở tỏ, Chứng Quả A Na Hàm, ít lâu sau thì mệnh chung. Kinh này là bản dịch khác của kinh Phạm Ma trong Trung a hàm quyển 41, nội dung cũng tương đương với bài kinh 91 trong Trung bộ (Majjhima-nikàya) tiếngPàli Nam truyền. [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 7.; Xuất Tam Tạng kí tập Q. 2., Đại Đường Nội Điển Lục Q. 2.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 2.].