Phạm Chung
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Đại chung, Điếu chung, Chàng chung, Hồng Chung, Kình chung. Chỉ cho quả chuông lớn của các chùa viện. Phạm nghĩa là thanh tịnh, vì chuông được dùng vào việc Phật, mà Phật thì là thanh tịnh, do đó chuông được gọi là Phạm Chung (chuông thanh tịnh). Các chùa viện lớn ở Trung Quốc phần nhiều đều có xây lầu để treo Phạm Chung. Nguồn gốc của Phạm Chung ở Trung Quốc không được rõ, có lẽ bắt đầu được tạo vào đời Hậu Chu (giữa thế kỉ X) về sau, chủ yếu được đúc bằng đồng xanh. Chuông có hình dáng không nhất định, thông thường cao khoảng 4 thước và đường kính chừng 2 thước (Tàu). Phần trên cùng của Phạm Chung gọi là Long Đầu(đầu rồng) có quai để treo, phần gần miệng Phạm Chung có những cái núm để đánh. [X. Quảng Hoằng Minh Tập Q. 28.; Tục Cao Tăng Truyện Q. 29.]. (xt. Chung).