Phá Tam Muội Da

《破三昧耶》 pò sān mèi yé

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tội báng pháp, 1 trong 3 loại tội nặng do Mật Tông chế định. Theo Mật giáo, Hành Giả đã thụ Giới Pháp rồi mà sinh tâm nghi ngờ hoặc sinh Tà Kiến đối với Mật Tạng, thì phạm tội Phá Tam Muội Da. [X. Đại nhật minh sớ Q. 9.].