Ô Cữu Khuất Bổng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tên Công Án trong Thiền Tông. Ô cữu là vị Thiền tăng sống vào đời Đường, là Đệ Tử nối pháp của ngài Mã tổ Đạo nhất. Khuất bổng nghĩa là đánh 1 cách vô lí. Công Án này dùng Cơ Duyên vấn đáp giữa ngài Ô cữu với 1 vị tăng để biểu thị cái cơ cảnh tiếp hóa người học 1 cách Tự Tại vô ngại.Tắc 75 trong Bích Nham Lục (Đại 48, 202 trung) chép: Có vị tăng từ nơi Hòa Thượng Định châu đến chỗ ngài Ô cữu, ngài Ô cữu hỏi:- Đạo pháp ở Định châu có giống đạo pháp ở đây không? Vị tăng đáp: - Không khác! Ngài Ô cữu bảo: - Nếu không khác thì trở về chỗ Định châu đi! Ngài Ô cứu nói xong liền đánh vị tăng 1 gậy.Vị tăng nói: - Đầu gậy có mắt, không được đánh người bừa bãi như thế! Ngài Ô cữu nói: - Hôm nay đánh được một người. Ngài Ô cữu nói rồi liền đánh thêm 3 gậy nữa.Vị tăng bèn đi ra. Ngài Ô cữu nói: - Khuất bổng vậy mà cũng có người ăn! Vị tăng quay lại, nói: - Ngán nỗi cán gậy lại nằm trong tay Hòa Thượng! Ngài Ô cữu nói: - Nếu ông muốn, Sơn Tăng sẽ đưa cho. Vị tăng liền tiến đến gần phía trước, giựt lấy cây gậy trong tay ngài Ô cữu và đánh cho ngài 3 gậy. Ngài Ô cữu nói: - Khuất bổng! Khuất bổng! Vị tăng nói: - Có người ăn đòn! Ngài Ô cữu nói: - Gã này đánh bậy bạ thật! Vị tăng liền Lễ Bái. Ngài Ô cữu nói: - Hòa Thượng ta phải làm sao bây giờ?! Vị tăng cười to đi ra. Ngài Ô cữu nói: Cứ vậy được đấy! Cứ vậy được đấy!